Skip to content Skip to footer
-31%

Khát vọng hòa bình

Giá gốc là: 350.000₫.Giá hiện tại là: 240.000₫.

ISBN: 978 -604-497-879-6
Tác giả: Nhiều tác giả
Khổ sách: 16×24 cm
Số trang: 436 trang

Thông tin bổ sung

Mô tả

Về Bình Dương, những ngày đầu hạ, nắng khô như rang, những người đàn bà đi vơ chân lúa và những đàn ông để đầu trần ép lạc lấy dầu…, họ hoà vào nắng, mặt ngún đỏ như ráng chiều ở trên cánh đồng bạt ngàn xác rạ.
Về Bình Dương, mảnh đất chẳng khi nào im gió, chẳng khi nào hết lành lạnh khói nhang, họ chẳng có gì ngoài: MÁU đổ, CÁT vùi và NẮNG đốt.
Chiến tranh có chỗ chôn của nó, người ta đắp cho nó một nấm mồ và cầu nguyện cho bắn giết, què cụt, di chứng ngủ im…
Cái giá của hoà bình không bao giờ rẻ, xã Bình Dương (Thăng Bình, Quảng Nam) đã gần như bị xoá sổ bởi thảm sát và giằng co. Mọi số liệu đã trở nên vô nghĩa bởi mảnh đất ấy không thể đo đếm được sự hi sinh, không thể cân đong được mất mát… Họ chỉ biết một điều duy nhất: CHÚNG TÔI KHAO KHÁT HOÀ BÌNH
Và lúc này, sau 50 năm chiến tranh kết thúc, như những mảnh đất đã đi qua bom đạn khác, một Bình Dương kỳ vĩ và anh hùng đã hồi sinh, một tượng đài về Bình Dương đã được dựng lên bằng ngôn ngữ của văn chương, tượng đài ấy được đặt tên: KHÁT VỌNG HOÀ BÌNH.
Nhiều tác giả đã góp mặt trong tập bút ký và thơ: “KHÁT VỌNG HOÀ BÌNH”. Họ là, những nhà văn từng chiến đấu và ngã xuống trên mảnh đất này: Chu Cẩm Phong, Dương Thị Xuân Quý. Họ là, những nhà văn, những người lính bất khuất và kiêu hãnh: Nguyên Ngọc, Thanh Thảo, Bùi Minh Quốc, Cao Duy Thảo, Thái Bá Lợi, Thanh Quế, Trung Trung Đỉnh… Họ là, những nhà văn, nhà thơ đã viết bằng lương tri của mình: Ý Nhi, Y Ban, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Nho Khiêm, Nguyễn Tham Thiện Kế, Phan Hoàng, Phan Đức Nhạn, Hồ Sỹ Bình…
Có thể nói, “CÁT” là nhân chứng, là hiện thân của ý chí, nỗi đau của đất và người Bình Dương. Viết về cát, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến viết với tất cả những “cuồng phong” trong ý nghĩ, trong cảm xúc và có lẽ chỉ khi đặt bút, phải rất lâu sau anh mới thoát ra được những cơn bão của ký ức (về cát):
…những đồi cát
bị xéo dày
đày đoạ
không nơi nào
giống như
cát Bình Dương
cát quật khởi
dựng muôn trùng
bão cát
xoá đêm dài
đòi lại
một quê hương
những cồn cát
lật từng trang
nhật ký
Chu Cẩm Phong
viết trên cát
mỗi ngày
anh đã lấy
chính máu mình
để viết
dưới hầm sâu
từng trang máu
dâng đầy
anh ngã xuống
bên dòng sông
quê mẹ
nhớ Hội An
mà không kịp
trở về
sóng Thu Bồn
mở từng trang
nhật ký
người yêu anh
thắp một nén
sao khuya
con của mẹ
đã hoá thành
cát đỏ
bao người con
hoá cát
dọc chân trời
còn lại mẹ
hoá thân
làm tượng đá
nỗi thương đau
đã hoá đá
ngàn đời…
—– “Ký ức của cát” (Trường ca) – Nguyễn Việt Chiến
Và khi tiếng súng đã tắt, viết về miền Trung, nhà thơ Thuận Hữu vẫn dằng dặc một nỗi nhớ, trong nỗi nhớ ấy có mảnh đất Bình Dương khói lửa. Ông không nói về máu đổ và nước mắt, ông nói về nắng, gió và cát bằng dằn vặt của ký ức và khát vọng về tình yêu:
“Con đường nhỏ vắt ngang triền cát
Vạt cỏ cháy khô hàng dương gầy xơ xác
Đường về nhà em trưa nắng cát mù tung
Ơi gió Lào thổi rát miền Trung…”
—- Nỗi nhớ miền Trung – Thuận Hữu
Nếu có thể, xoá sổ chiến tranh bằng văn chương và tình người, tôi ước loài người có thể kiên nhẫn và tử tế hơn, rằng trước khi để một viên đạn ra khỏi nòng súng xin hãy nghĩ tới cái giá của hoà bình…
– Trang Thụy

Share your thoughts!

Let us know what you think...

What others are saying

There are no contributions yet.

×

Đăng nhập

Continue as a Guest

E-mail
Password
Confirm Password