Mô tả
Tôi đỏ mắt đi về. Đi giữa mùa thu không có lá rơi, chỉ có những bước chân đi giữa tiếng xào xạc không bóng người và những khoản nợ vò nát cái áo vú rực mùi chua, những nốt mốc nhỏ li ti giặt mãi không sạch. Chúa không cử đàn ông tới để cứu rỗi một ai. Có một nghịch lý đàn bà phải hiểu, đó là người cho ta khao khát sống rồi cũng chính người phủ khăn trắng lên số phận và cuộc đời.
…
Trích truyện ngắn “Hoa mõm chó tàn vào cuối thu” của Trang Thụy*








What others are saying
There are no contributions yet.