Mô tả
Tôi không nỡ cắt đi một câu nào của bài thơ này, mà phải dẫn trọn cả bài:
“Khi mây đi dưới mặt trời rực rỡ
Những đóa hoa thấm đẫm nụ cười
Những phố đông không bao giờ biết mỏi
Và sương mù như trái chín đơm môi
Mây trở về trong lòng phố ấy
Tiếng bước chân biêng biếc xuân thì
Mây ra đi xa thành phố ấy
Tiếng nói cười thiêm thiếp đêm khuya
Rồi nằm im ôm nhánh nhánh lưu ly
Mây khóc vụng thương gối chăn cũ kỹ
Nỗi buồn ấy bừng rợp lên như thể
Những tàng cây ẩm ướt ánh mặt trời
Khi thức dậy dưới mảng trời xanh tái
Khi dầm trong hơi ấm của dòng sông
Tóc tơ mềm như những ngày thơ ấu
Mây kể thầm một chuyện khổ mùa đông
Chúng ta như những đám mây
Tan tác khi trời đổ lệ
Không giữ nổi những áo xiêm đẹp đẽ
Tay đâm lên năm nhánh nước u buồn.
– Trích “Tôi thương một tập thơ bị bỏ quên” của Đỗ Anh Vũ*****








What others are saying
There are no contributions yet.