Mô tả
“Mười bảy năm xa nhà, thời gian càng làm dày thêm cái nhớ, anh đã leo dốc, băng rừng, lội suối để tìm về quê mẹ. Về tới phía bên kia của dòng sông Hoài, nhưng chỉ được trèo lên cây nhìn qua phố Hội. Nơi ấy, một góc chợ Hội An, mẹ anh đang ngồi bán hàng để mưu sinh, để liên lạc với cách mạng và để tiếp tế cho Cách mạng. Nhìn thấy nhà mà không thể về nhà, nhìn thấy mẹ mà không thể gặp mẹ. Gặp mẹ, một ước ao tưởng chừng không khó mà vẫn còn neo lại với thời gian, cho đến khi ta biết không còn một cơ may nào khi anh đã ra đi mãi mãi…”
Trích “Ong rừng” – Phan Đức Nhạn*








What others are saying
There are no contributions yet.