Mô tả
…
Trong tuyệt vọng, nhà thơ lại ngước lên bầu trời. Lần này, thay vì những con mắt đen ngòm của họng súng, ông nhìn thấy: Bay từ rạng đông tới hoàng hôn/ Những con én vùng Ramallah/ Như không tìm được nơi đậu xuống/… Những con én vùng Ramallah/ Bay ngang dọc bầu trời/ Đấy linh hồn những người bị giết/ Hóa thành những chiếc kim khâu/ Kiên nhẫn vá những mảnh trời rách nát. Với người Việt, chim én báo hiệu mùa xuân. Tôi không biết chim én với người Palestine biểu tượng cho điều gì, nhưng hình như loài chim thường có sứ mệnh mang linh hồn của người đã khuất, giống như đàn sếu trong thơ của Rasul Gamzatov mang linh hồn những người lính Hồng quân trở về quê hương.
Những con én ở Ramallah kiên nhẫn vá lại những mảnh trời rách nát. Còn con người? Anh đang ở đâu? Anh đang làm gì? Tập thơ này là lời nguyện cầu cho hòa bình kêu gọi sự thức tỉnh bằng những câu hỏi như thế.
Hữu Việt*








What others are saying
There are no contributions yet.