Mô tả
…
Chúng ta từng tìm kiếm mọi con đường, nhưng chưa bao giờ kiếm tìm con đường của cá. Giấc mơ chúng ta đầy sự xếp đặt và không dám bay lên những đỉnh cây. Và đêm nay trong tiếng sông và tiếng bầy cá. Chúng ta bỏ những ngôi nhà và đứng dọc hai bờ. Một con cá vàng nổi lên hỏi chúng ta cần gì không? Câu hỏi đó làm cho chúng ta khóc tới sáng. Phải chăng chúng ta cần một đôi mắt không biết chớp của bầy cá. Hay chúng ta cần một đôi vây lớn của tâm hồn.
Và dòng sông đi qua đời sống nặng nề, cằn cỗi của chúng ta. Đi qua như một dòng nước đục, lạnh tanh. Đi qua đôi mắt đã chết như mắt cá luộc. Đi qua không mảy may làm chúng ta xúc động. Chúng ta sống trong bụi bặm và tiếng gầm rú và chúng ta ăn thịt những con cá ốm yếu. Lời quảng cáo của người bồi bàn trở nên trơ trẽn và mất hút sau cánh cửa bếp.
…
Trích “Dưới ánh trăng và bậc cửa” của Nguyễn Quang Thiều*








What others are saying
There are no contributions yet.