Skip to content Skip to footer
-33%

Còn một đợt rét chót, đêm nay sẽ về

Giá gốc là: 180.000₫.Giá hiện tại là: 120.000₫.

ISBN: 978-604-493-314-6
Tác giả: Trang Thụy
Khổ sách:13×20.5cm
Số trang: 195 trang

Thông tin bổ sung

Hết hàng

Mô tả

Hai sáu tháng Chạp, tôi dắt con về.

Mẹ đón tôi từ đầu dốc.

Những bà già cắp cháu đứng cái dáng vẹo sườn, họ chờ tôi tới gần để nói những lời chua loét. “Hai đứa lớn nhỉ? Cô đi kỹ thế?  Bà cụ Rế đợi mãi không thấy miếng thịt luộc vắt qua nắm xôi của cô… Bà ấy chết rồi”.

Tôi cười gượng. Hỏi là hỏi thế thôi, làng biết chuyện cả rồi. Họ thích đào, bới câu chuyện của người khác như thể mình là gà. Tôi không phải là hạt thóc nằm sót lại khi làng cuống quàng quấn bạt, chạy cơn mưa. Tôi là con giun trốn kỹ trong đất cầu yên ổn. Xin đừng ai rung cây chỉ vì để nhặt những chiếc lá vàng.

Bố cầm điếu đi ra, đảo mắt tìm… Tôi hiểu ý, vội nói:

– Con về trước. Hai chín, anh ấy về.

Bố gật đầu, cầm chổi đi thẳng ra chuồng lợn để đánh con đại bạch vì cái tội ăn no, cạp hỏng máng. Lũ trẻ chạy theo, cười như ngô nổ.

Tháng Chạp ở làng tôi.

Chuồn chuồn bay đỏ mái nhà.

Khói thơm mùi mật mía.

Nắng mỡ gà.

Lúa vào kỳ ở cữ, sữa chảy ướt áo.

Tôi dứt ngọn cỏ đắng xoi vào mũi, cù vào gáy. Lũ trẻ cười phá lên, tháo chạy.

Hoàng hôn lụi về chân núi, nắng mỏng dần. Gió thổi cát bay vào ruộng ngô, nhao ra mé sông. Loáng thoáng, có tiếng mái chèo khua nước, vỗ cành cạch vào mạn thuyền, vào buổi tờ mờ sẽ không thấy rõ mặt người.

Tôi gặp người đàn bà điên ở chân đồi. Tóc cháy. Môi tróc. Bà mặc cái áo rách để lộ cặp vú đen nhẻm, hai chân trần nứt toe toác. Bà nhìn tôi, nhe nhe cười:

– Mắt mày buồn như mắt cá… Rồi mày sẽ đa đoan, mất trí, không thể nhớ nổi cuộc tình xa xưa và người tình gần nhất của đời mình.

Bà ấy nói tôi hay đang nói chính mình?

Mất trí có gì không tốt?

Nhớ để làm gì khi tất cả đã xa xưa, đã đi qua dù là gần nhất. Ai không thể buông bỏ, kẻ đó sẽ phải lệ thuộc về cảm xúc, bị truy bức và phát điên.

Tôi lùi lại. Người đàn bà chệnh choạng đi về phía ngôi nhà không có cửa sổ. Tóc xoã ra, khô đét. Tôi nhìn theo, trong ý nghĩ chợt gợn lên một nỗi sợ mơ hồ.

Gà lên chuồng.

Đêm nhão như vắt bột nhồi quá nước.

Hai đứa trẻ ngáp dài, ngáp ngắn.

Cái tĩnh lặng ở vùng cỏ, cát này khiến con mắt dễ díp lại. Mẹ ướp thịt ngan với lá tắt, đợi rể về sẽ nấu giả cầy.

Đêm yên ả. Mùi nhang bay phả phất, thiêu thân bu kín cái bóng đèn mới lắp. Tôi ngồi nán lại để gọi điện.

Máy ò ò kêu, có lẽ lại hết pin. Tết nào, người thợ ấy cũng bận, nhiều đêm không có giấc ngủ. Gió thổi rùng rùng, những tiếng ho khụ khụ chốc lại vang lên. Mẹ đổ ho khi cái cổ bị lạnh.

Tôi chui vào màn. Mùi khói ngấm vào gối, vào tóc. Mẹ ở giường bên nói vọng sang:

– Nó đi tàu hay xe?

– Con dặn rồi, về tàu cho dễ đón.

Mẹ không hỏi nữa, đêm trôi đều, gà gáy sang canh, chả mấy nữa mặt trời lại đội thúng ngoi lên.

Trong giấc mơ, tôi thấy y ngồi ở ven đồi hát những lời sến số, khổ lụy. Gió bẻ ngược cổ áo, bóng tối ăn đen hai má. Tôi cố gọi thật to. Có ai đó siết cổ không cho tôi gọi. Trời lắc thắc mưa, đêm nhầy nhụa mùi cỏ ướt. Một làn khói đục thổi qua, y chỉ còn là hạt gạo chìm trong nồi nước vo, bở nát dần và trắng xoá.

Tôi mở choàng mắt.

Ngoài ngõ, rộ lên tiếng người đi chợ sớm, người đàn ông thu lưới, nhặt đầy rổ cá ngạnh. Ai cũng đòi mua hết để nấu mẻ, họ tranh nhau rầm rĩ một góc làng.

Mẹ lê dép xẹt xẹt xuống bếp. Gió sớm mai tràn vào theo cánh cửa ét ét mở ra.

Tôi cho gà ăn, bụng bắt đầu thấy lo.

Hai mươi tám Tết, điện thoại của y đổ chuông. Tôi thở như trút được mớ lo, cắm cổ chạy lên đồi.

Y không bắt máy. Y không gọi lại. Y không nhắn nổi vài dòng…

Gió thổi dạt vạt cỏ, thổi vào tôi dự cảm về sự ra đi của những chiếc lá, những cơn gió và một mùa đông không còn trẻ. Tôi ngồi với đồi cỏ cho tới khi nắng tắt, mặt trời ủy khuất như một mối tình đi vào ngõ cụt, kết thúc trong im lặng và người đàn bà không được biết lý do.

Tôi trở về. Mặt bạc vì gió. Nghe tiếng trẻ con ùa ra cổng, mẹ thò đầu hỏi:

– Mai hai chín, nó về buổi nào?

Tôi lắp bắp:

– Con mất liên lạc… từ hôm…, tới giờ.

Tôi không tìm được lý do nào để… Lời nói thật đó liệu có khiến mẹ buồn như cái lúc nghe tin tôi ly hôn? Qua ô cửa nhìn ra chuồng lợn, tôi thấy mẹ dốc cái nồi, cám chảy tọc tọc vào cái máng, ánh mắt đục như khói bay lên từ gian bếp thiếu hơi người.

Mũi tôi cay nhói.

Trích truyện ngắn “Mùa cỏ đắng”  của Trang Thụy*

Share your thoughts!

Let us know what you think...

What others are saying

There are no contributions yet.

×

Đăng nhập

Continue as a Guest

E-mail
Password
Confirm Password