Mô tả
Cuối thu.
Sương mù và hoang vắng.
Giấc mơ những con bò xứ sở. Một ban mai tĩnh lặng gọi chàng. Trong cơn mê chàng không thể nào đi hết dãy nhà cấp bốn. Chàng thèm khát những đồng cỏ. Đêm qua từ lò mổ trở về, chàng đổ xuống giường như người trúng đạn.
Chàng buồn nôn. Máu bò dính trong tóc và đông như thạch trong kẽ móng tay. Lưỡi chàng cong lên…
Và đôi mắt. Từ mù sương, từ máu đông, từ tận cùng em lặng, từ hoang dã
Nhìn chàng.
Và đôi mắt cận kề ô cửa. Cận kề bàn gỗ. Cận kề chiếc gối ái tình. Cận kề hơi thở, cần kề tiếng nói trong ngực.
Nhìn chàng.
Những ngày thu cuối cùng bò qua cửa sổ. Ngôn ngữ quá suy đồi và đang chết quanh nàng. Tính từ cô tịch và tách biệt. Nàng đã đọc những câu thơ. Đêm qua họ ngủ trong nghĩa địa. Bánh xe tang lăn trên con đường đọng nước.
Chàng đang mất khả năng chung sống với những tính từ.
Chàng phải ra đi.
Thế giới của cô đơn.
Ngày ấy nàng khóc.
…
Trích trường ca “Lò mổ” – Nguyễn Quang Thiều*








What others are saying
There are no contributions yet.